Có một nghịch lý mà Huệ nhận thấy ở rất nhiều người bạn doanh nhân và cả chính mình trước đây: Chúng ta càng thành công, tài khoản càng nhiều số 0, thì sợi dây kết nối với chính bản thân mình lại càng mỏng manh.
Chúng ta dễ dàng thấu hiểu nhu cầu của hàng nghìn khách hàng, nhưng lại lúng túng khi tự hỏi: “Hôm nay mình thực sự cảm thấy thế nào?”
Tại sao vậy?
Bởi chiếc “Áo Giáp” Thành Công Quá Nặng. Để leo lên vị trí dẫn đầu, chúng ta buộc phải khoác lên mình bộ giáp của sự mạnh mẽ, lý trí và quyết đoán.
Ngày qua ngày, bộ giáp ấy dính chặt vào da thị.t. Chúng ta sợ cởi nó ra, sợ để lộ phần “con người” yếu đuối bên trong. Ta sợ rằng nếu ta buông lỏng, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Và thế là, ta bắt đầu điều hành doanh nghiệp bằng NỖI SỢ:
Sợ nhân viên làm sai, nên ta ôm đồm và kiểm soát.
Sợ đối thủ vượt mặt, nên ta ép số bất chấp cảm xúc của đội ngũ.
Sợ thất bại, nên ta không cho phép mình nghỉ ngơi.
Kết quả là gì? Một doanh nghiệp vận hành như cỗ máy, nhưng người thuyền trưởng thì cô đơn và kiệt quệ ngay trên ngai vàng của mình.
Nhưng, có một con đường khác: Lãnh đạo bằng TÌNH YÊU
Đừng hiểu lầm, “Tình Yêu” ở đây không phải là sự ủy mị.
Đó là khi bạn đủ yêu thương bản thân để biết điểm dừng.
Đó là khi bạn đủ tin tưởng để trao quyền.
Đó là khi bạn hiểu rằng: Một người lãnh đạo hạnh phúc mới có thể kiến tạo một doanh nghiệp hạnh phúc.
Khi kết nối lại được với chính mình, bạn sẽ thấy sự tĩnh lặng. Và trong sự tĩnh lặng đó, những quyết định sáng suốt nhất mới thực sự nảy mầm.
Gửi bạn, người đang gánh trên vai cả một doanh nghiệp: Cuối tuần này, hãy thử đặt chiếc “vương miện” xuống. Đừng làm CEO trong vài giờ. Hãy chỉ làm một con người bình thường, biết buồn, biết vui, biết mệt.
Chỉ khi bạn dám đối diện và vỗ về đứa trẻ bên trong, bạn mới thực sự sở hữu thành công, chứ không để thành công sở hữu bạn.
